“Tiếng đàn gì cơ?”
Trưởng đoàn Cao Đình cau mày, rồi trầm giọng hỏi.
“Các ngươi không nghe thấy sao?”
Lục Tân giơ tay trái lên, búng ngón tay vài cái rồi nói:
“Tích tích tắc tích tích…Tiếng vĩ cầm.”
Những người xung quanh đưa mắt nhìn Lục Tân với vẻ nghi hoặc.
Rất nhiều người đều chậm rãi lắc đầu, tỏ ý không nghe thấy gì.
Lục Tân trầm ngâm:
“Vậy thì chuyện này chắc chắn là…”
Tuy nhiên, hắn không nói ra, bây giờ việc nói ra vấn đề là do ai đã không còn quan trọng.
Dù sao thì nhóm các tài xế trước mắt hắn đều là những người bình thường, Lục Tân mới là người chuyên nghiệp, cho nên hắn không thể trách bọn họ không nghe thấy. Suy cho cùng thì hắn là một người giỏi cảm thông nên hắn không tiếp tục kích động họ, kiên nhẫn nêu ra những phân tích của mình:
“Ta cho rằng các ngươi đi về phía đông e là không ổn, bây giờ càng lúc càng có nhiều kẻ điên, chúng ta có lý do để nghi ngờ rằng những kẻ điên này đã bao vây toàn bộ khu vực này, phía đông hầu như đều là các tòa nhà chung cư, khắp nơi đều là những cửa sổ tối om và những con hẽm nhỏ.”
“Những kẻ điên rất dễ dàng lao xuống từ trên đầu các ngươi, cho dù có súng, các ngươi cũng chưa chắc có thể thoát được.”
“Khả năng lớn hơn là không ai trong số các ngươi có thể trốn thoát.”
“…”
Khi Lục Tân đang nói, có một tia sáng màu xanh lam khẽ vụt qua mắt kính bên trái của hắn.
Chỉ có điều, bản đồ thị trấn mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230577/chuong-538.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.