Lục Tân im lặng một lúc.
Về phần thu nhập ròng, có lẽ khoản này thật sự không phải là rất nhiều.
Suy cho cùng thì nếu ở Thanh Cảng, một lần xử lý sự việc như vậy, ít nhất Lục Tân cũng có thể kiếm được mấy chục nghìn liên minh tệ!
Tuy nhiên, nơi này là vùng hoang dã chứ không phải Thanh Cảng…
Hai chú cháu họ mỗi một một chuyến bôn ba bên ngoài để kiếm tiền cũng không dễ gì.
Mặc dù thứ họ sẵn sàng cho hắn đều là những thứ họ có được từ việc tầm hoang, nhưng đây cũng là những thứ họ thu gom được nhờ vào việc lái chiếc xe tải cũ nát này, lang thang khắp bao nhiêu ngôi làng mới có được, Tiểu Chu còn đang mong đợi sau khi trở về sẽ cưới Quyên Tử…
Hai chú cháu này thực sự đành lòng cho hắn tất cả số này ư? Bây giờ, thủ lĩnh đoàn xe của họ thậm chí vẫn không biết họ đang nhờ Lục Tân giúp đỡ.
Mỗi một đồng đều là họ tự mình chi trả.
“Thủ lĩnh đoàn xe của các ngươi thậm chí còn không biết các ngươi gọi ta đến đây để giúp cô ta chữa bệnh…”
Lục Tân cau mày nói:
“Thậm chí, nếu cô ta biết các ngươi cho là cô ta bị bệnh, đồng thời nhờ ta xem bệnh cho cô ta, có thể cô ta sẽ tức giận, điều này đồng nghĩa với việc các ngươi đã tốn tiền rồi lại còn có thể khiến cô ta phật lòng, chuyện này…rốt cuộc là tại sao?”
Hai chú cháu Lão Chu bị câu hỏi vừa rồi của Lục Tân khiến cho trở nên mù tịt.
Dường như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230563/chuong-524.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.