Bộ Đặc Thanh trả lương dựa vào mức độ quan trọng của tin tức trong án lệ và bản ghi chép mà mình cung cấp còn gì.
.........
"A, chú, chú ơi..."
"Chuyện này.... Chuyện gì thế này?"
Từ khi Lục Tân gặp phải quỷ đả tường, đến khi ghi chép sự việc nhìn thấy cây đa bị đốt trụi một nửa, thì hai chú cháu vừa nãy đập đầu vào thòng lọng đã tỉnh dậy.
Vừa tỉnh dậy họ đã kinh hãi hét lớn.
Chuyện đầu tiên làm chính là kéo quần lên.
Thắt lưng của họ thì nằm trên cây, còn quần lót thì trên đầu, cho nên...
Lục Tân chỉ liếc nhìn họ một cái rồi im lặng cúi đầu, không dám đối diện.
Hai chú cháu này đúng là đã quen chạy ở hoang dã rồi, phản ứng còn nhanh hơn so với người thường.
Họ kéo quần xong cũng vừa tỉnh táo lại, thì thấy cây đa bên cạnh đã bị thiêu rụi, cành cây thì cháy khô nằm rải rác trên mặt đất, mấy cái xác treo lơ lửng trên cây bằng dây thừng thì đang từ từ phân hủy.
Rồi họ nhìn thấy thắt lưng của mình còn đang nằm tòn ten trên thân cây.
Sau đó lại nhớ đến cảnh tượng vừa nãy, đột nhiên họ giật mình, sắc mặt tái nhợt.
"Chúng ta...."
Ông chú kia mấp máy mối và khàn giọng nói:
"Chúng ta... bị quỷ nhập rồi ư?"
Lục Tân đứng bên cạnh vừa cười vừa cất sổ ghi chép, nói:
"Mới nãy đã nói là thế giới này không có quỷ mà...."
Giọng của hắn khiến cho hai chú cháu này kích động nhìn lại.
Họ căng thẳng nuốt nước miếng:
"Là.... Là ngươi cứu bọn ta đúng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230553/chuong-514.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.