Bà ta không yên tâm để thằng bé ăn đồ của người này... Nhưng mì và mùi thịt bò quá hấp dẫn, tên nhóc này nhất định không chịu buông tay, nó cuống lên, còn cắn tay bà ta một cái. Lập tức, mu bàn tay bà ta xuất hiện một hàng dấu răng, hồi lâu sau mới có chút máu tươi đen nhánh chảy ra.
Lúc này Lục Tân đã ăn xong mì, ngồi ở bên bàn, lấy ra một điếu thuốc.
"Bác gái này, đứa nhỏ nhà ngươi hình như có vấn đề thì phải."
Hắn nói bình thản như chỉ đang tám chuyện vu vơ, vừa hút thuốc vừa trò chuyện.
Bà lão ôm chặt đứa nhỏ hơn nữa, đồng thời mím chặt môi, không chịu trả lời.
"Vì nó có vấn đề nên đám người kia mới không ăn nó sao?"
Lục Tân tò mò nhìn đứa nhỏ quái dị kia:
"Sợ người nó có độc à?"
"Soạt!"
Nghe Lục Tân nói thế, bà lão thoáng run lên, ánh mắt lạnh lẽo rơi xuống người hắn.
"Ta đùa tí thôi."
Lục Tân áy náy cười cười với bà ta:
"Nãy giờ ngươi không nói gì, làm không khí ngượng ngùng quá."
"Ai dám ăn cháu ta?"
Sắc mặt bà lão đã trở nên điên loạn, thân mình run lên, khàn giọng hô:
"Ta vốn có bốn đứa con, bốn đứa, ai dám bắt nạt nhà ta? Nhưng bốn đứa con đều đã chết hết, cô nhi quả phụ làm sao sống nổi, lương thực đã không đủ ăn lại còn có người tới cướp, ngươi nói làm sao sống nổi đây? Đợi mà xem..."
Bà lão vừa điên cuồng nhe răng, vừa lảm nhảm mắng:
"Giờ ta chỉ ngóng trông cháu ta khỏi bệnh... Đợi nó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230536/chuong-497.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.