Lúc Lục Tân đẩy xe đi theo ông lão, mọi người liền chậm chạp tách ra hai bên, chỉ là ánh mắt của họ nhìn Lục Tân có chút đờ đẫn và vô cảm.
Lục Tân thấy không thoải mái, hắn quay đầu lại nhìn họ.
Đối phương không chớp mắt, hắn cũng vậy.
Nói chung, khi hắn cố gắng tỏ ra thân thiện với họ, đối phương sẽ chủ động quay mặt đi chỗ khác.
..............
“Ngươi ở nhà của bà Mạnh đi, bà ấy có phòng trống.”
Ông lão dẫn Lục Tân tới giữa thôn, chỉ vào một căn phòng tối om ở bên đường, khàn giọng nói:
“Người trong thôn ngủ rất sớm, nếu ngươi không có chuyện gì thì nghỉ ngơi sớm đi, đừng tự ý chạy lung tung....”
“Được.”
Lục Tân thoải mái đồng ý, nói:
“Còn cơm tối....”
Hắn còn chưa nói hết, ông lão đã xua tay, khàn giọng nói:
“Đi về hết đi!”
Sau khi nghe ông lão nói xong, những người đi theo Lục Tân, người trông ngóng từ phía xa, người trốn sau cửa sổ lén nhìn trộm hắn đều tản đi hết.
Có người chui vào căn phòng bên cạnh, có người kéo mạnh cửa sổ, cũng có người ngồi xổm bên đường nhìn chằm chằm Lục Tân một hồi, nở nụ cười quái dị rồi chậm rãi đi vào trong hẻm.
Thật ra là bò vào.
.......................
“Có thể hắn từng bị thương, mà trong thôn lại không có đủ điều kiện chữa trị.....”
Lục Tân thở dài thương xót, hắn đẩy xe vào chỗ quy định trước căn phòng, sau đó cẩn thận khóa xe lại.
“Ken két.....”
Hắn đẩy cánh cửa vào căn phòng trống, đập vào mắt hắn là một không gian tối om mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230533/chuong-494.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.