Còn em gái, vốn em ấy có thể ngồi trên tay lái, nhưng dạo này hình như em gái có đồ chơi mới nên không bám mình nữa.
Vì thế, đã bàn trước là cả nhà cùng đi thăm người thân nhưng cuối cùng chỉ còn mỗi hắn cưỡi xe máy tạch tạch lên đường.
Con đường hắn đang đi là đường có một đội xe tải thường xuyên qua lại. Vì có quá nhiều xe lưu thông thường xuyên, đường lại không được bảo trì tốt nên mặt đường bị rạn nứt rất nhiều, gồ ghề ổ gà ổ voi. Xe đi nhanh quá, đường sẽ mù mịt bụi, thân xe vốn có màu sáng bạc giờ đã bị phủ một lớp bụi. Hai bên đường đi đều là cỏ dại xanh um và những hàng cây cao lớn nhưng yên tĩnh đến nỗi chỉ nghe thấy tiếng động cơ xe máy của hắn.
Một nghìn bốn trăm km...
Đây là khoảng cách từ Thanh Cảng đến chủ thành được hiển thị trên bản đồ.
Trước đó, khi Hàn Băng lên kế hoạch giúp hắn, cô từng kiến nghị mỗi ngày hắn chỉ đi tối đa bốn trăm km, sau đó nên kiếm chỗ nghỉ ngơi.
Đi trên hoang dã không thể quá nóng vội, nếu không sẽ gặp chuyện không may.
Nếu vậy, mình cần chừng bốn ngày mới có thể tới chủ thành, như vậy cũng ổn.
Còn tới chủ thành rồi thì sao nữa, Lục Tân chưa nghĩ tới.
Hiện nay hắn mới chỉ có địa chỉ của người tên là Trần Huân kia, mà địa chỉ này vẫn là địa chỉ cũ từ lúc vị dị biến giả gì đấy tìm được hắn, bây giờ có khi nơi đó đã chẳng còn ai, nhưng Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230531/chuong-492.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.