Sáng hôm sau, Lục Tân dậy sớm, thu dọn đồ đạc rồi đi ra ngoài.
Hắn không đến công ty. Xét cho cùng, hắn đã hết thời gian nghỉ phép.
Hơn nữa, trong lòng hắn vẫn còn một vài thứ muốn xác nhận, vì thế, hắn đã trực tiếp đi đến cô nhi viện Trăng Đỏ.
Bộ hồ sơ kia trong lòng hắn có rất nhiều nghi ngờ.
Ví dụ như lão viện trưởng, chẳng hạn như cái người có tên là Trần Huân, rốt cục họ còn sống hay đã chết, đã có chuyện gì xảy ra năm đó…
Mà người biết chuyện này, chắc chắn không thể không nhắc đến cô giáo Tiểu Lộc.
Hắn bước lên cầu thang một cách chậm rãi, nghe tiếng đọc sách từ tầng trên.
“Mong đợi mãi, mong đợi mãi, thế là gió đông thổi tới, bước chân của mùa xuân đang đến gần…”
Tiếng đọc sách thật ra không lớn lắm, có thể dễ dàng nhận ra có những âm thanh dài của trẻ em, lại có chút mơ hồ. Thậm chí có thể phân biệt được một ít giọng nói bơ phờ, không cần nhìn cũng biết, trong số những người đang học lúc này chắc hẳn có mấy tiểu tử đang buồn ngủ, chỉ mong mau qua bài này để còn được ra ngoài chơi bóng.
Lục Tân biết rất rõ chuyện này, vì trong trí nhớ của hắn, năm đó hắn cũng như thế.
Mùa xuân đến thì có liên quan gì đến ta, có thịt hay không trong các món ăn trưa mới là chuyện cần quan tâm…
Khi bọn nhỏ còn đang học, Lục Tân đứng ở trong hành lang, bên cạnh bác bảo vệ, bỏ tay vào túi yên lặng chờ đợi.
“Lần này trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230521/chuong-482.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.