Bức ảnh mờ nhưng có thể thấy rõ một người đàn ông đội mũ lưỡi trai đang đi trên đường, đang bị theo dõi.
Ở bên dưới góc phải của tấm ảnh, có ghi ngày tương ứng, chỉ cách hai tháng trước.
Các đặc điểm trên khuôn mặt vô cùng quen thuộc với Lục Tân.
Vốn dĩ Lục Tân không có ấn tượng sâu sắc về người này, dù thấy cũng không nhận ra hắn ta. Nhưng, cách đây không lâu, Lục Tân đã gặp hắn ta, trong giấc mơ, hắn đã nhìn thấy khuôn mặt này, người đó đeo một chiếc kính gọng vàng.
Khi đó, hắn đang chỉ đạo một cuộc thí nghiệm giải phẫu.
“Hừ!”
Lục Tân bật dậy, vẻ mặt lạnh lùng, toát ra một loại khí chất không thể diễn tả bằng lời:
“Hắn chưa chết sao? Hắn nhíu chặt lông mày:
“Sao hắn có thể chưa chết được?”
“Nếu là hắn, vậy vị chủ nhiệm kia là thế nào?”
“Họ nói rằng chính Vương Cảnh Vân là người đã trao đổi thư từ với hắn…Vậy, chủ nhiệm vẫn còn sống?”
Lúc này, mọi người chỉ im lặng theo dõi, ngay cả cha là ngươi bộp chộp nhất cũng im lặng.
Trong căn phòng trống rỗng, Lục Tân như đang nói chuyện một mình.
Trí nhớ của hắn rối tung, hắn đột nhiên phát hiện ra một số điều hắn nhớ rất rõ thực chất lại chứa đầy ẩn khúc.
Khuôn mặt của hắn trở nên có chút méo mó, tưởng chừng hắn đang cảm thấy bối rối và kì lạ, nhưng ẩn chứa sự dữ tợn và u ám.
Biểu cảm đối lập hoàn toàn ấy dường như ngay lập tức chia hắn ta làm hai nửa.
Đầu óc đau nhức tê dại, có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230518/chuong-479.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.