"Bằng bằng bằng"
Thằn Lằn mặc áo khoác màu đen, chạy bám trên vách tường của tòa nhà chung cư.
Hai tay hắn cầm súng, quơ tay rất nhẹ nhàng, lưu loát, mỗi viên đạn điện bắn ra đều tóe ra tia sáng màu xanh chói mắt.
Loại đạn này nếu bắn vào người quái vật tinh thần ngay lập tức sẽ nổ ra tia chớp điện, trực tiếp nhấn chìm con quái vật.
Một hồi lâu sau, thứ còn lại cũng chỉ còn là một thi thể đã bị thiêu rụi hoàn toàn.
"Nguy hiểm quá, nguy hiểm quá... A, ta sắp chết rồi... Ơ, không phải ta chết, là hắn chết...."
Thằn Lằn nổ súng ngày càng nhanh, đồng thời quát vào bộ đàm:
"Lâm Đạt, Lâm Đạt dấu yêu ơi, ta đang liều mạng vì tương lai của chúng ta nè. Trong tình huống ta có thể chết bất cứ lúc nào, ngươi có thể thỏa mãn một nguyện vọng cuối cùng của ta không... Đứa con hơn hai mươi tuổi kia của ngươi rốt cuộc là sao?”
"Con là con, không lẽ ngươi không cho ta nuôi?"
Giọng nói lạnh lùng của Thiết Thúy vang lên từ trong bộ đàm:
"Nhân tiện, nếu ngươi đã giải quyết xong dị biến giả trong khu vực tương ứng thì nên cân nhắc đi đến khách sạn Đông Hải để hỗ trợ Đan Binh đi chứ. Trên tài liệu nhiệm vụ chỗ ta cho thấy, rõ ràng nhiệm vụ dọn dẹp dị biến giả cấp S ở Quốc Đảo, người chấp hành chủ yếu là Đan Binh, còn ngươi và Búp Bê đều là thành viên trong tiểu đội của hắn.... Ngươi còn làm đội phó cơ đấy? Chậc, Búp Bê chỉ là thành viên bình thường thôi này."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230496/chuong-457.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.