Lục Tân ngẩng đầu lên thì thấy một cái bóng nhỏ đang vội vàng leo xuống từ trên lầu.
Đó chính là cô em gái đã mấy ngày không gặp, tóc tai cô bé rối bời nhưng đôi mắt vẫn sáng ngời đáng yêu.
Cô bé giống như một con nhện nhỏ dưới ánh trăng đỏ, vừa trèo xuống từ đống đổ nát vừa la hét gọi hắn.
Lục Tân dùng ngón trỏ đẩy nhẹ cặp kính trên sống mũi, mỉm cười, đưa tay về phía em gái.
Khi chỉ còn cách mặt đất hơn chục mét, cô bé nhảy lên, rơi vào vòng tay đang rộng mở của Lục Tân ôm lấy hắn.
Vào lúc này, Lục Tân cảm nhận một nguồn sức mạnh hoàn toàn khác biệt.
Cơ thể hắn hơi vặn vẹo, tốc độ lúc này hắn trở nên nhanh hơn rất nhiều, nhẹ nhàng nhảy qua từng chiếc xe trên đường.
Ở con đường phía trước, một người phụ nữ đang xách chiếc túi trên vai. Bà dịu dàng nhìn Lục Tân, gật đầu cười:
“Cặp kính này rất hợp với ngươi.”
Mẹ Lục Tân tỏ ra hài lòng diện mạo của hắn.
"Như thế là được rồi đúng không?"
Lục Tân cũng mỉm cười và nhìn lên mẹ mình.
“Được hay không không quan trọng."
Mẹ Lục Tân cười đáp:
“Quan trọng là ngươi đã hoàn thành giai đoạn hai, cũng nên làm lành với gia đình rồi. Đều là người nhà với nhau, hàng ngày sinh hoạt ở một chỗ, sao có thể đề phòng nhau mãi được? "
Lục Tân cảm thấy lời mẹ nói rất có lý nên gật đầu nói:
"Được."
"Ầm..."
Cường độ bức xạ tinh thần đang tăng lên.
Khi Lục Tân tiến gần đến vị trí của khách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230486/chuong-447.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.