"Đây là vật phẩm quan trọng của giai đoạn hai để cường hóa sức mạnh cho ngươi.”
Giáo sư Bạch nói với Lục Tân:
"Nó có chức năng truyền tải và hỗ trợ xử lý thông tin, quan trọng nhất là nó có trí lực riêng. Khi cảm xúc của ngươi gặp biến động, ngươi có thể sử dụng nó để cân bằng trở lại. Đơn giản mà nói, nó chính là một ‘mũ bảo hiểm’. Chỉ cần ngươi đeo nó, ngươi sẽ không bị mất kiểm soát do những chấn động cảm xúc. Tất nhiên, giai đoạn hai thực sự sẽ khá mất thời gian. Ngươi và cặp kính này sẽ cần thời gian để thích nghi và ảnh hưởng lẫn nhau. Cuối cùng, nhờ nó mà ngươi sẽ thực sự bước vào giai đoạn hai.”
Lục Tân im lặng trong chốc lát rồi lẳng lặng nhìn cặp kính.
Hắn suy đoán về giai đoạn hai rất nhiều nhưng không ngờ lại như vậy.
Hắn hiểu được sự khủng khiếp của bức tranh nên có chút cảnh giác với cặp kính, vật có liên quan đến bức tranh đó.
Liệu thực sự có nên đeo cặp kính này không? Liệu một cặp kính này có thể giúp hắn duy trì trạng thái cân bằng cảm xúc?
Trong lúc Lục Tân vẫn im lặng đánh giá cặp kính, những người khác vẫn tiếp tục không lên tiếng.
“Đoành..."
Ở phía xa, bên cạnh khách sạn Đông Hải, Hồng Y Sư Đồ lần nữa gây ra chấn động.
Có thể cảm nhận được, chấn động lần này mà nó gây ra còn kinh khủng hơn trước rất nhiều.
Thỉnh thoảng vang lên tiếng la hét hoảng sợ từ bên trong thành phố, điều này có nghĩa thảm kịch diễn ra.
Giáo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230484/chuong-445.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.