Khi nhìn thấy ba người này, ngay cả Trần Tinh vô cùng ngạc nhiên. Cô không ngờ ba người họ sẽ xuất hiện ở đây, một nơi cách khách sạn lớn Đông Hải gần như vậy.
Cô vội vàng đứng nghiêm, giơ tay chào họ một cách đầy kính trọng.
"Vụt" "Vụt" "Vụt"
Theo hành động giơ tay chào của Trần Tinh, đội viên của các tiểu đội đặc nhiệm đang tiến hành kiểm tra xung quanh khu cách ly cũng đứng thẳng người, cung kính giơ tay chào.
Sự xuất hiện của ba người dường như đã làm tan biến đi kha khá bầu không khí khủng hoảng ở đây.
"Xin chào Đan Binh, ta họ Bạch, là viện trưởng của viên nghiên cứu thuộc Đặc Thanh Bộ."
Giữa rừng người đang cung kính chào mình, ông lão mặc vest trắng cầm theo một cái thùng màu bạc trong tay, bước tới trước mặt Lục Tân. Trên mặt ông lộ vẻ hòa ái, thong dong giơ tay ra với Lục Tân. Trông ông có vẻ chỉ là một người bình thường, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ thông minh và sáng suốt.
"Là người thích nói danh ngôn đó hả?"
Lục Tân có hơi hoang mang, nhưng hắn vẫn vươn tay ra bắt lấy tay ông trong chốc lát.
"Ngươi có nắm chắc rằng mình sẽ giải quyết được con quái vật tinh thần kia không?"
Ông lão mặc vest trắng không hề nói vòng vo mà trực tiếp đi thẳng vào vấn đề. Lục Tân liếc mắt quan sát ông lão này, lắc nhẹ đầu, trên mặt không có biểu cảm gì.
Trần Tinh đứng bên cạnh cũng cảm thấy khá ngạc nhiên, cô không ngờ câu đầu tiên giáo sư Bạch hỏi khi tới đây lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230481/chuong-442.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.