Lão hạm trưởng chỉ cười ha ha một tiếng, rung chân rồi nói:
“Ta sợ nếu nói ra, e là ngươi sẽ không đồng ý.”
Quả thật là vậy.
Tô tiên sinh nói với lão hạm trưởng:
“Bây giờ Lão Diệp có thể cho ta biết mục đích thực sự của ông khi đến Thanh Cảng được rồi đấy.”
“Ta đến đây để hợp tác.”
Lão hạm trưởng thẳng thắn trả lời:
“Vẫn là câu đó, để đối phó với những biến cố sắp tới, chúng ta cần phải hợp tác chặt chẽ với nhau.”
“Trong Liên Minh, chúng ta cảm thấy Quốc Đảo hợp tác với Thanh Cảng là phù hợp nhất.”
“Các ngươi sở hữu chuỗi sản xuất nông nghiệp hiện đại nhất, đồng thời có thể nuôi dưỡng các loài sinh vật hiếm tốt nhất, những nghiên cứu về đề tài biến dị tinh thần cũng được xếp vào top 5 trong Liên Minh. Vì vậy, các ngươi là sự lựa chọn tốt nhất để có thể đưa Quốc Đảo chúng ta trở lại đất liền... “
Giáo sư Bạch ngắt lời ông ấy: “Hình như các vị đang rất muốn trở lại đất liền.”
Lão hạm trưởng liếc nhìn giáo sư Bạch, cười nhẹ một tiếng rồi nói:
“Đúng vậy, trong khoảng thời gian những tên điên kia hoành hành khắp nơi. Chúng ta đã sớm di chuyển ra biển để không phải chịu nhiều tổn thất. Tuy nhiên, lại có vấn đề khác phát sinh. Ví dụ như là một lời nguyền biến người ta không còn giống con người?”
Giáo sư Bạch trầm ngâm, bẻ các ngón tay rồi nói:
“Ý của ngươi chính là, ở Quốc Đảo đã xuất hiện hiện tượng thoái hoá nào đó sao?”
Lão hạm trưởng không tiếp lời,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230463/chuong-424.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.