Đồng tử trong mắt cô biến thành màu đỏ như máu:
“Dù ta vừa đánh ngươi, nhưng ngươi hẳn là có thể cảm nhận được giọng nói của ta rất dịu dàng…Đúng vậy, ngươi không cần quan tâm đến những chi tiết đó, bây giờ ta đang dùng một giọng nói rất dịu dàng! Ta dịu dàng với ngươi là vì ta thích ngươi… Cả đời này ngươi chỉ có một cơ hội duy nhất được ta thích như vậy, cho nên, có phải ngươi nên thành thật với ta không?”
Biểu cảm trên khuôn mặt người thanh niên chuyển từ kinh hãi sang mê đắm, rồi lại biến thành cam tâm tình nguyện làm tất cả vì cô.
Hắn gật đầu lia lịa:
“Ta xin thề cho dù có phải lừa tiền tiêu vặt của cha mẹ, ta cũng sẽ không lừa ngươi.”
“Rất tốt…”
Trần Tinh nói khẽ:
“Ta nghe nói bây giờ người dân thành phố đều thích chơi trò cầu nguyện…
“Sao ta lại không biết nhỉ…”
Biểu cảm của người thanh niên trở nên mù tịt, hắn khẽ lẩm bẩm.
Lông mày của Trần Tinh đột nhiên nhíu lại, cô tiếp tục nói với vẻ chậm rãi và dịu dàng:
“Ngươi hãy nghĩ lại đi, hãy cố gắng đào sâu ký ức…Bây giờ ngươi cần phải sử dụng những bí mật không được người khác biết đến này để làm hài lòng ta…”
Lông mày của người thanh niên nhíu lại thật chặt, một lúc sau, đôi mắt hắn chợt sáng lên, hắn hét lớn:
“Ta không biết trò cầu nguyện gì hết, nhưng ta biết có một trò chơi nguyền rủa. Bất kể ngươi ghét ai, chỉ cần ngươi nguyền rủa hắn, hắn nhất định sẽ gặp xui xẻo. Ha ha, điều này là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230459/chuong-420.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.