Ngài Tô và giáo sư Bạch nhìn nhau, cả hai đều cảm thấy kinh ngạc, lời nói của ông lão này thân mật ngoài dự đoán của mọi người.
“Ting ting ting...”
Ngay lúc họ đang định bàn luận sâu hơn về vấn đề này, thì chiếc điện thoại bàn màu đỏ trong phòng họp đổ chuông.
Giữa bầu không khí nghiêm túc, tiếng chuông lảnh lót có vẻ chói tai.
Ngài Tô mỉm cười, ra hiệu cho thư ký tới nghe điện thoại, còn bản thân mình thì suy nghĩ xem nên nói những việc gì.
Nhưng họ còn chưa tiếp tục chủ đề câu chuyện ban nãy, thư ký đã quay sang, nói:
“Ngài Tô.”
Gương mặt vị thư ký mang theo vẻ do dự:
“Có lẽ ngài cần nhận cuộc điện thoại này.”
“Xin thứ lỗi.”
Ngài Tô mỉm cười, nói với ông lão kia một câu. Sau đó, ông ta cầm điện thoại lên, im lặng nghe một lúc rồi cúp máy.
Biểu cảm trên gương mặt của ông ta không hề thay đổi, nói với thư ký:
“Ngươi tới chỗ bộ trưởng Thẩm một chuyến đi.”
…
“Sao lại có thể xảy ra loại chuyện như thế chứ?”
Bộ trưởng Thẩm vội bước vào một văn phòng khác.
Lúc này, sắc mặt ông ta đã trở nên xanh mét, trong khi ông ta đang bận rộn phụ trách vấn đề an ninh của đoàn chuyên gia của Hải Thượng đến thăm thì đột nhiên có một việc khẩn cấp khác đang chờ ông ta giải quyết. Đây là một việc rất hy hữu, nhưng càng như vậy, càng cho thấy tính khẩn cấp của sự việc.
Rõ ràng là văn phòng này đã được chuẩn bị tạm thời.
Tuy nhiên, văn phòng này có nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230456/chuong-417.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.