Trong đoàn xe đằng sau, hơn mười đội viên đội đặc nhiệm nhảy xuống xe, vọt thẳng về phía những người mà Lục Tân nhắc tới. Lục Tân im lặng đứng tại chỗ.
Hắn dựa vào ghế sau, rút bật lửa ra châm một điếu thuốc, hít một hơi thật sâu.
“Ngươi muốn bắt hết họ?”
Trong kênh liên lạc, hắn hỏi Trần Tinh bằng giọng trầm thấp, mang theo vẻ không chắc chắn.
“Nếu như họ có điểm bất thường thì đương nhiên phải bắt đi rồi. Đồng thời tiến hành công tác thẩm vấn, cách ly, khảo sát, đánh giá.”
Lời nói của Trần Tinh mạnh mẽ vô cùng:
“Chỉ tới khi đảm bảo họ đã an toàn 100%, mới có thể thả ra.”
“Nhưng mà...”
Lục Tân xoa mặt, ngẩng đầu lên nhìn.
Bây giờ hắn đã đi vào con đường chính trong khu vực phồn hoa nhất của thành phố chính. Hắn đưa mắt nhìn, phát hiện ra thành phố chính sầm uất, náo nhiệt hơn thành phố vệ tinh nhiều. Người đi đường qua lại đông đúc, muôn hình muôn vẻ. Trong những toà nhà chọc trời, có vô số người đang làm việc, sinh sống. Nơi đây có quảng trường sầm uất nhất, khách sạn sang trọng nhất, dòng người cũng đông đúc nhất.
Nhưng ngay lúc này, trong dòng người đó, Lục Tân thấy được không biết bao nhiêu người bị biến dạng trên đỉnh đầu, sau lưng hoặc cả thân mình. Họ cõng một con quái vật sau lưng hoặc tự biến mình thành quái vật.
Những con quái vật này ẩn nấp trong đám người, vì số lượng quá nhiều cho nên có vẻ như chúng chiếm đại đa số.
Chúng đánh giá những người xung quanh và cả thành phố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230454/chuong-415.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.