Cô ấy cũng không bác bỏ điều này, chỉ nói:
“Trước đó hẳn là đã giao lại kết quả thẩm vấn người phụ nữ kia, nhưng ta vẫn chưa xem. Nếu ngươi muốn phụ trách chuyện này, để ta thử hỏi đã, cấp trên mà đồng ý thì có thể tiến hành hai nhiệm vụ cùng lúc.”
“Được.”
Đến lúc này, Lục Tân mới thực sự yên tâm.
Kênh chat vẫn giữ kết nối, nhưng đã điều chỉnh lại chế độ cuộc gọi để tránh ảnh hưởng đến đối phương.
Lục Tân chắc chắn trong kênh chat đã yên tĩnh, hơi hơi duỗi cái lưng lười biếng, quay đầu lại nhìn cô bé kia.
Cô quay lưng về phía Lục Tân, ngồi xổm trên thảm, chăm chú ráp khối nhựa hình vuông nhỏ trong tay. Tính về thời gian, Lục Tân nhớ từ lúc hắn cướp điều khiển từ xa của cô đến giờ, cô cũng đã chơi ít nhất 5-6 tiếng rồi, thế mà không cảm thấy chán sao?”
“Vũ khí hạt nhân của Thanh Cảng...”
Lục Tân lại nhớ đến chức danh của cô, nhẹ lắc đầu.
Cô bé xinh như thế này, thoạt nhìn vô hại, thậm chí còn có chút đáng yêu, tại sao lại có cái tên như vậy? Mặc dù Lục Tân đã biết sự đáng sợ của cô bé thông qua lời miêu tả của Trần Tinh, nhưng cũng không cách nào liên hệ hai con người này lại với nhau.
Chẳng qua có sao nói vậy, hắn chỉ cần ở đây với cô, lúc cần thiết thì thay Trần Tinh nói với cô mấy câu là đã có thể xem như là làm một nhiệm vụ cấp B, lĩnh thù lao mấy trăm nghìn tệ, quả là một nhiệm vụ rất tốt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230443/chuong-404.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.