“Haiz…”
Lục Tân thở dài chậm rãi, có lẽ vì quá nhàm chán nên hắn không đành lòng mà cắt ngang cuộc trò chuyện với Trần Tinh.
Hắn hỏi trong vô thức:
“Cô bé…Búp Bê này, cảm xúc không ổn định thì sẽ thế nào?”
Trần Tinh trầm mặc một lúc mới trả lời:
“Mặc dù Búp Bê bảo vệ thành phố này, nhưng cô ấy cũng sở hữu năng lực phá hủy thành phố.”
“Đáng sợ vậy ư?”
Lục Tân sửng sốt.
Bây giờ hắn ta đang ở trong thành phố, một thành phố trông đủ lớn để chứa được mọi thứ.
Từ cửa sổ nhìn ra, có thể nhìn thấy quang cảnh như một đại dương ánh sáng không biên giới, chứa mọi thứ.
Cũng chính vì điều đó mà hắn ta mới có thể hiểu rõ hơn về tính rùng rợn của câu nói này.
“Đúng vậy.”
Câu trả lời của Trần Tinh rất đơn giản:
“Ban đầu, thông tin về Búp Bê là bí mật tối cao của Thanh Cảng. Nhưng bây giờ với tư cách là một nhân viên hoạt động đặc biệt, ngươi cũng có quyền biết những bí mật này, nên ta mới nói cho ngươi biết. Đồng thời, ngươi cũng phải ký một thỏa thuận bảo mật.”
Trong khi cô ấy đang nói chuyện, chợt có tiếng chuông điện tử vang lên lanh lảnh từ trong ba lô của Lục Tân.
Mở dây kéo ra, Lục Tân liền trông thấy một hợp đồng điện tử đã được gửi đến máy tính bảng.
Hắn chưa từng thấy loại hình thức này, nhưng sau khi cân nhắc, hắn nghĩ có thể chấp nhận được. Vì vậy, dưới sự hướng dẫn của Trần Tinh, hắn đã ký tên của mình vào đó và ấn dấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230441/chuong-402.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.