Lục Tân ngưng một hồi rồi nói:
"Người ở đây đều biết đợi đèn giao thông, hơn nữa còn đi trên làn đường đi bộ."
Trần Tinh khẽ gật đầu, quay lại nhìn Lục Tân:
"Cái này gọi là trật tự. Một vị giáo sư ta rất kính trọng từng nói, con người sẽ khao khát tình yêu nếu không còn nỗi lo về cơm áo gạo tiền. Một thành phố sẽ khao khát về trật tự nếu không phải lo nghĩ về chuyện cơm ăn áo mặc. Sau sự kiện mặt trăng máu, tuy thế giới đã sụp đổ trong một khoảng thời gian nhưng trật tự sớm muộn gì cũng phải được thiết lập. Đơn giản vậy thôi!"
Lục Tân im lặng nghe Trần Tinh nói, âm thầm ghi nhớ lại rồi bắt đầu suy nghĩ về chuyện khác.
Hắn cảm thấy cảm giác khi được đi đến thành phố chính thật sự rất đáng giá, phải yên tĩnh chầm chậm hưởng thụ.
Mà bản thân mình còn được nghênh đón ở hội nghị tại khách sạn Đông Hải.
Nếu hiện giờ chuyên viên phân tích tin tức Thiết Thúy của Thằn Lằn đang ở bên trong khách sạn, vậy chuyên viên tin tức Hàn Băng của mình đâu? Hắn không khỏi tò mò.
Làm việc với Hàn Băng lâu như vậy rồi, trong đầu hắn đã sớm tự tạo ra hình ảnh một cô gái nhỏ tuổi, vừa hoạt bát đáng yêu, lại rất hiểu ý người khác, chỉ là đôi khi không biết cô gái này sẽ buộc tóc như thế nào hay ăn mặc ra sao.
Nhìn thấy bộ dạng Lục Tân vừa mong chờ vừa trầm mặc, Trần Tinh chợt nở nụ cười nhạt.
Cô im lặng lái xe chở Lục Tân xuyên qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230428/chuong-389.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.