Vì đây không phải là sự cố xử lý ô nhiễm đặc biệt khẩn cấp nên hắn không thường xuyên kết nối với Hàn Băng, cơ mà khi gặp phải vấn đề mà hắn cảm thấy tương đối gai góc, việc yêu cầu hỗ trợ thông tin hoặc trực tiếp yêu cầu hỗ trợ để người phù hợp đến xử lý cũng là điều rất bình thường.
Tuy nhiên, trong trường hợp đó, có lẽ hắn cần phải chia bớt đi một phần thù lao của mình.
Dù đau lòng, nhưng suy cho cùng, cứu người mới là điều quan trọng nhất.
Nghĩ vậy, Lục Tân đã xách cái túi của mình.
Nhưng đúng lúc này, một âm thanh điện tử nhẹ nhàng đột nhiên vang lên từ ngoài cửa phòng khách sạn.
“Tít…”
Đó là âm thanh phát ra khi ai đó dùng thẻ phòng của khách sạn để mở cửa từ bên ngoài.
Ngay sau đó, cửa phòng khách sạn bị đẩy ra, có hai đứa trẻ ồn ào đột nhiên chui vào bên trong, chúng vừa cười hi hi ha ha vừa lao về phía Tiếu Viễn, miệng không ngừng hét lớn:
“Anh trai anh trai, cuối cùng ta cũng bắt được ngươi, sao ngươi mãi vẫn không trở về…”
Lục Tân cau mày.
Hắn quay đầu nhìn ra bên ngoài cánh cửa đã mở thì thấy thư ký của Tiếu Viễn đang trốn ở chỗ hành lang cách đó không xa.
“Soạt!”
Khi hai đứa em của Tiếu Viễn la hét ầm ĩ rồi lao vào trong này, Tiếu Viễn rõ ràng đã ăn được nửa chừng.
Hắn càng ăn nhiều, loại cám dỗ đó càng mạnh, ham muốn tích tụ càng mạnh, hơn nữa không thể nào kìm nén được.
Khi hai đứa em lao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230407/chuong-368.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.