Phó tổng giám đốc ngơ ngác nhìn Lục Tân đi ra khỏi văn phòng, quay trở lại ngăn vách của hắn, cầm lấy văn kiện bắt đầu nghiêm túc xử lý, phó tổng Tiếu ngơ ngác, có thể là vì mất ngủ trong thời gian dài, cho nên lúc này não của hắn hơi không ổn.
Lục Tân là nhân viên của hắn, làm việc cũng là đang giúp hắn kiếm tiền mà.
Mà thực ra hắn cũng không thiếu tiền, chỉ là hắn tình nguyện bỏ ra số tiền này để giải quyết vấn đề khó khăn trước mắt.
Lục Tân không thèm để ý tiền bạc nên bản thân không thể dùng tiền để dụ dỗ hắn.
Cho nên chỉ cần ngoan ngoãn đợi sau khi Lục Tân tan làm, mới đến giúp hắn xử lý công chuyện.
Hình như có chỗ nào đó sai sai, nhưng mà lại rất logic....
….
Cả ngày trời chủ nhiệm Lưu vẫn chưa thể quay trở về văn phòng.
Vì phó tổng Tiếu đã độc chiếm văn phòng rồi, sao hắn dám giành với phó tổng chứ. Ngoại trừ mấy lần chủ nhiệm đi vào hỏi thăm xem hắn có cần gọi gì không, cơm trưa sắp xếp thế nào ra thì chủ nhiệm chỉ có thể ngẩn ngơ ở ngoài đại sảnh. Người trong đại sảnh khá đông cho nên hắn không thể tìm thấy chỗ ngồi, mà phó tổng Tiếu lại đang ở công ty nên hắn không dám viện cớ rời đi...
Mà chủ nhiệm Lưu thì cứ ở lại trong văn phòng, những người khác cũng không dám tự ý rời đi.
Họ không rời đi thì trong đại sảnh sẽ không có vị trí trống.
Mà đại sảnh không có chỗ trống nên chủ nhiệm Lưu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230402/chuong-363.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.