"Ta không dám nói với cha giấc mơ đáng sợ đó. Sau đó ta không để ý nữa, nghĩ là do bản thân đang chịu áp lực quá lớn."
Vị phó tổng giám đốc ngừng lại một chút, sau đó nói tiếp:
“Nhưng ta không ngờ rằng, đêm hôm sau, ta lại mơ giấc mộng này.”
Ánh mắt hắn trở nên trống rỗng:
“Vẫn là ở nơi đó, vẫn là người đó, ta không thấy rõ bộ dạng của hắn, chỉ là thấy hắn giết em trai và em gái, sau đó đem cái đĩa màu đỏ đến trước mặt ta. Ta ý thức mình đang ở trong mộng nên lập tức giãy dụa.. Nhưng dù có giãy dụa thế nào, ta cũng không thể tỉnh lại, ta vẫn bị ép ăn như vậy... Về sau, mỗi ngày ta đều mơ thấy giấc mộng này…”
Cơ mặt vị phó tổng giám đốc run lên, giọng nói có chút đứt quãng. Lục Tân nhận ra hắn đang khẩn trương, liền rút điếu thuốc, đưa cho hắn.
Nhưng phó tổng giám đốc xua tay, lấy từ trong túi ra một chiếc hộp phẳng màu bạc.
Sau khi mở ra, bên trong đều là thuốc lá có đầu lọc màu vàng kim.
Hắn rút ra một điếu, đưa lên miệng, sau đó dùng bật lửa bên cạnh hộp thuốc, đưa cho Lục Tân.
Lục Tín nhận lấy, nhưng không gấp gáp hút, ra hiệu cho hắn tiếp tục.
"Ta mơ thấy ác mộng như vậy rất lâu, người đó cứ xuất hiện trong giấc mộng của ta mỗi ngày.... Mà ta…mỗi lần như vậy, ta phải ăn xong thứ đó mới có thể tỉnh dậy..."
Lục Tân tò mò nhìn hắn:
"Ngươi không có nói cho người nhà sao?”
“Phải nói thế nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230399/chuong-360.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.