Hai vị tiền bối cau mày, quát:
"Lý do."
“Làm việc thì phải có quy trình đúng không...."
Thực tập sinh thấp giọng nói:
“Nếu chúng ta chia vấn đề này làm hai, ít nhất ở góc độ nhiệm vụ, hắn đã hoàn thành rất tốt?”
Quan sát viên mập hỏi:
“Còn về năng lực của hắn thì sao?”
“Chuyện đó không liên quan gì đến chúng ta…”
Thực tập sinh thấp giọng nói:
“Chúng ta chỉ là những người quan sát, không phải là người nghiên cứu, cứ báo cáo như thường lệ là được…”
Hai vị tiền bối đột nhiên nhíu mày.
"Thực ra còn có một lý do quan trọng hơn...."
Thực tập sinh rốt cục không nhịn được nói ra, liếc mắt nhìn tầng bốn của tòa nhà cổ sáu tầng ở phía đối diện. Cho dù rèm cửa đang được kéo lại, ánh sáng lại yếu ớt, nhưng vì ở trên tòa nhà tối tăm nên có một cửa sổ vẫn rất dễ thấy…
Hắn bỗng nhiên hạ thấp giọng:
“Tiền bối à, hai người không cảm thấy đằng sau cửa sổ kia có người đang quan sát chúng ta sao? Hai vị tiền bối giật mình, đột nhiên quay đầu nhìn sang bên kia.
Cánh cửa sổ tĩnh lặng, chỉ lấp loé ánh đèn ấm áp, rèm cửa nhìn có chút u buồn, nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy trên rèm có một vài cái bóng mờ ảo..... như có người đứng sau rèm, lặng lẽ nhìn về hướng này!
…
Trong văn phòng quan sát tạm thời, bầu không khí đột nhiên chìm xuống mức đóng băng.
“Khục…”
Một lúc sau, vị quan sát viên mập ho khan một tiếng, tự nhiên nói:
“Không phải lần trước chúng ta nói sẽ đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230382/chuong-343.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.