Trong giáo đoàn của chúng, có bao nhiêu người thâm tâm thực sự độc ác, được chúng chú ý.
Lại có bao nhiêu người bởi chịu sự tác động của quái vật tinh thần mới làm ra những chuyện hối hận không kịp như vậy? Đặc biệt là điểm vô cùng trọng yếu này:
Quê hương thực sự mà bọn họ đang tín phụng rốt cuộc có thật không?
Nhiều vấn đề như vậy, Lục Tân vẫn muốn hỏi tiếp.
Nhưng đợi một lúc, Lục Tân vẫn không nghe thấy bất cứ động tĩnh nào liền quay đầu lại nhìn, phát hiện người khách đã không thể trả lời thêm được câu hỏi nào nữa rồi.
Sau khi trải qua một chuỗi phân đoạn nói chuyện tâm tình, giao lưu... hắn định giả vờ phải đi mà lại bị ép ở lại giúp làm việc nhà.
Bây giờ cậu học sinh đã ở cùng hai con quái vật tinh thần kia, tham dự bữa cơm gia đình của Lục Tân.
“Thôi được, cứ vậy đi......”
Từ từ ghi lại mẩu thông tin có ích cuối cùng, Lục Tân chụp mấy tấm hình trên laptop rồi gửi cho Tửu Quỷ.
Sau đó hắn cất laptop đi, lẳng lặng về phòng.
Phòng khách quá ồn, hắn thì lại không thích sự náo nhiệt.
…
“Lần này con làm rất tốt.”
Cha và em gái rất vui, vui đến nỗi quên cả hắn rồi, vẫn là người mẹ dịu dàng của hắn chu đáo. Dù ngoài phòng khách có náo nhiệt thế nào, bà vẫn quan tâm Lục Tân, bà cầm một đĩa táo đã cắt miếng, đi vào phòng ngủ của hắn, mỉm cười, tỏ ý khen ngợi hắn.
“Là vì con đã bắt đầu mời khách về nhà?”
Lục Tân ngẩng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230380/chuong-341.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.