"Kỳ thật, chuyện ngươi cố ý không ra giúp ta là do mẹ dạy đúng không?"
Em gái chớp mắt một cái, nhưng không trả lời.
Lục Tân cũng không hỏi tiếp, chỉ nhỏ giọng thở dài một hơi, rồi xoay người đi về phía nhà của Tửu Quỷ.
Thời điểm bước vào hàng hiên trước nhà một lần nữa, Lục Tân nhận ra cảnh tượng hỗn loạn, áp bách vừa rồi đã biến mất.
Hắn nhìn thấy mọi người trong hành lang đang khoan thai trở về phòng mình, hệt như bị mộng du vậy. Ai nấy xem chừng có hơi mỏi mệt, cũng có chút mơ màng. Mà những việc họ đã làm trong cảnh tưởng hỗn loạn vừa rồi thật ra đều là giả.
Bà Vương vừa bưng rổ xuống dưới tặng cá cho nhà hàng xóm, kỳ thật trong rổ lại chẳng có gì.
Đôi vợ chồng đang gây gổ với nhau, hóa ra lại là một người cãi lộn với cái ảnh phản chiếu của mình trên cửa sổ, một người thì gây lộn với cái giá treo quần áo.
Tên học trò đổ xăng định đốt nhà thật ra là chỉ đổ nước mà thôi.
Bà chủ nhà cho vào nồi một chất lỏng xanh biếc, sự thật thì trước mặt bà không có cái nồi nào cả.
Mà kẻ định đẩy ông già xuống cầu thang cũng chỉ đang không ngừng đẩy vách tường…
Khi bước tới tầng mười một, Lục Tân mới nhận ra, tầng mười hai lầu mà vừa rồi bản thân muốn xông lên hóa ra lại là tầng mười một. Bởi vì trên vách tường vẫn còn dấu chân của hắn, nhờ vào dấu đó, hắn có thể nhớ lại đường đi của mình.
Lúc này, cánh cửa của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230366/chuong-327.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.