“Vậy cũng được?”
Lúc này Lục Tân sải bước đuổi đến, từ xa thấy động tác khoa trương của Tửu Quỷ, hắn cũng có chút bất ngờ.
Nhưng lúc này hắn cũng không nghĩ nhiều như vậy nữa.
Ban đầu hắn còn đang nghĩ xem nên dùng mượn năng lực của ba thế nào, chỉ là tìm mãi cũng không thấy cảm giác. Nhưng vào lúc quái vật tinh thần to mập kia mở miệng gào lớn, phóng thích ra bức xạ mãnh liệt, rất nhanh hắn bị một loại cảm xúc phẫn nộ khó có thể hình dung nhấn chìm, bao phủ lấy toàn thân.
Loại cảm giác phẫn nộ này khiến hắn thoải mái một cách lạ thưởng.
Bình thường tâm trạng của hắn đa phần đều bình tĩnh, đôi lúc sẽ cảm thấy chút chút vui vẻ hoặc là hiếu kì.
Rất ít khi phẫn nộ.
Đây cũng là nguyên nhân vì sao ban nãy hắn muốn cưỡng chế sử dụng năng lực của ba hắn nhưng không được.
Tuy nhiên vào chính lúc này, hắn bỗng cảm thấy vô cùng phẫn nộ.
Trong chốc lát, tựa như mở cổng xả lũ, một khi đã tràn thì không thể ngăn cản.
Hắn thậm chí không biết đây là cảm xúc phẫn nộ, hay vui vẻ nữa.
Mắt hắn đột nhiên trở nên đỏ như máu, sải bước lao về phía trước.
“Anh......”
Trên bóng đèn ở hành lang trước mặt xuất hiện bóng ảnh của em gái, nó nhìn sang Lục Tân cười hì hì.
Con bé cả một đêm chưa từng xuất hiện, cuối cùng cũng lộ ra bóng dáng.
“Tránh ra.”
Nhưng Lục Tân lúc này lại phát ra âm thanh từ sâu trong cổ họng, trực tiếp xông qua, hoàn toàn không có ý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230364/chuong-325.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.