“Đúng vậy…”
Bà nội Vương nói từ tốn, rồi chậm rãi đi xuống lầu, giọng nói trong hành lang chết chóc nghe có vẻ hơi khác thường:
“Ta chỉ là một bà lão cô quả sống ở đây với cháu trai của mình, ai mà biết được khi nào sẽ bị người ta bắt nạt? Mấy người hàng xóm này, cũng chẳng phải thứ tốt lành gì, ngày ngày dòm ngó những thức ăn này của bà lão như ta. Sau đó lại đưa cho ta mấy thứ hoa quả hỏng để qua quýt, chẳng qua ta không thèm so đo với chúng thôi…”
“Suy cho cùng, nếu sau này có chuyện gì, cũng phải nhờ chúng giúp đỡ…”
“Đã ăn đồ của ta, nếu không trả ân tình này, lẽ nào bà lão như ta dễ bị ức hiếp đến vậy sao?”
Bà ta vừa lẩm bẩm trong miệng vừa chậm rãi bước xuống lầu, sau đó nâng chiếc làn lên rồi nhổ nước bọt vào bên trong.
Một nụ cười quỷ dị xuất hiện trên khuôn mặt bà ta:
“Cho chúng ăn, cho chúng ăn…”
Lục Tân cau mày gắt gao nhìn bà lão, hắn không nhìn thấy quái vật tinh thần trên người bà ta.
Hắn bật người lên, nắm lấy tay vịn cầu thang rồi sải từng bước lớn lên lầu.
Hắn đi lên từng tầng một, phát hiện lúc này tòa nhà này dường như đã trở thành một khu nhà ma.
Lục Tân vẫn đang trong trạng thái bắt chước năng lực của mẹ, vì vậy hắn có thể thấy được rất nhiều thứ. Suốt quá trình lên lầu, hắn thấy rất nhiều cảnh tượng trong toàn bộ tòa nhà này, nói cách khác, những cảnh tượng đó trực tiếp hiện lên trong đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230362/chuong-323.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.