Hắn đột nhiên trở mặt, nói những lời khiến người ta không thể hiểu nổi, sau đó mơ hồ gây ra một chút náo loạn.
Tuy nhiên, vì xung quanh rất có trật tự, nên sự náo loạn này cũng không đáng kể, thậm chí có người còn tò mò ngẩng đầu nhìn hắn.
“Ngươi đừng hiểu lầm, không phải ta muốn đối đầu với ngươi.”
Thấy hắn đã quay trở lại, Lục Tân bình tĩnh nhìn nhân viên bảo vệ kia và nói:
“Giữa chúng ta vốn không thù không oán, đúng không?”
“Ta chỉ đang làm công việc của mình mà thôi, lãnh đạo bên trên đã ra lệnh, không có cách nào khác cả…Về phần ta có thể bắt được ngươi hay không…”
Lục Tân dường như đang suy nghĩ rồi nói tiếp:
“Từ các tài liệu có thể thấy, ta hẳn là có thể. Cách thức ngươi xâm nhập vào cơ thể người khác, có hai loại: Xâm nhập bằng cách tiếp xúc và xâm nhập từ xa. Nếu là xâm nhập bằng cách tiếp xúc thì tốc độ sẽ rất nhanh, nhưng bắt buộc ngươi phải tiếp xúc với người khác mới có thể kéo dài quá trình. Còn nếu là xâm nhập từ xa, hẳn không phải là khoảng cách vô hạn, khoảng cách xa nhất…. Có lẽ không thể vượt quá mười mét, đúng không?”
Dường như Lục Tân đang nhớ lại nội dung của tài liệu, sau đó gật đầu:
“Cho nên, từ tình hình hiện tại có thể thấy…”
Lục Tân dừng lại giây lát rồi nói:
“Ngươi thật sự không thể trốn thoát…”
“Ken két…”
Nhân viên bảo vệ đó nghiến răng nghiến lợi, các cơ trên mặt hắn đã trở nên vặn vẹo.
Dường như hắn muốn nói câu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230345/chuong-306.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.