“Bao vây?”
Nghe những gì Lục Tân nói, lão nhân sửng sốt, vẻ mặt lập tức trở nên ngơ ngác.
Vài giây sau, bỗng nhiên có một người phụ nữ mặc chiếc áo khoác da báo trông hết sức diêm dúa cười khẩy:
“Ngươi đùa ta đấy ư?”
“Ngươi nghĩ rằng ta không để ý đến tình hình xung quanh sao?”
Vừa nói cô vừa nhìn ra bên ngoài khách sạn với vẻ mỉa mai. Lúc này, bên ngoài khách sạn đang vô cùng hỗn loạn, nhiều người nghe thấy tiếng nổ súng từ phía xa thì nhìn lại, trong khi những người ở gần thì lo lắng chạy tán loạn. Đám đông hoảng loạn, đối với cô, hay còn gọi là u linh, họ chỉ đơn giản là đang tự do chao liệng giữa biển cả mênh mông.
Mà vừa rồi, u linh này rõ ràng đã đi ra ngoài dò xét, cô biết rất rõ bên ngoài có quân đội tuần tra hay không.
“Ta nói bao vây, chứ đâu nói bao vây chỗ này.”
Nhìn thấy vẻ đắc ý và kiêu ngạo của cô ta, Lục Tân quay đầu lại nhìn, nói với vẻ nghiêm túc:
“Mà nói tới nơi này.”
“Để tránh gây sự chú ý của ngươi, dọa ngươi chạy mất, chúng ta đã trực tiếp bao vây ba hàng phố xung quanh.”
Hắn vừa nói vừa nhíu mày:
“Ngay từ đầu, ta đến đây cũng là vì xung quanh đây có ít người, kiến trúc cũng tốt, có thể phong tỏa chặt chẽ hơn. Ngay khi ngươi hét lên những lời điên rồ ở đây, quân đội tuần tra thành phố đã phong tỏa nghiêm ngặt khu vực này rồi. Ta không biết họ đến đây có bao nhiêu người, nhưng xét theo tác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230343/chuong-304.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.