Hôm sau, tầm khoảng tám giờ sáng, Lục Tân đi tới công ty.
Không phải đồn vệ binh, mà là công ty thương mại mà hắn đã xin phép nghỉ hơn một tuần lễ.
Tuy Trần Tinh cho hắn ba ngày để có thể nghỉ ngơi thật tốt. Nhưng sau khi suy nghĩ một hồi, Lục Tân cảm thấy bản thân không cần nghỉ ngơi quá nhiều, cho hắn nghỉ ba ngày trái lại càng khiến hắn không biết làm gì để giết thời gian…
Chi bằng dứt khoát quay lại công ty, ít ra thì làm một ngày cũng sẽ nhận được lương một ngày chứ ha? Lúc trước chủ nhiệm phê duyệt cho mình nghỉ hẳn một tuần, nhưng bản thân cũng đã gần tám chín ngày không đi làm thì không tốt lắm.
Hơn nữa, nếu hắn không nhớ lầm thì thời điểm đánh giá nhân viên gương mẫu sắp tới rồi.
…
Dọc theo cầu thang nhỏ hẹp, khi Lục Tân gần bước tới tầng lầu chật chội áp lực đó của công ty, từ xa đã nghe thấy tiếng cười nói náo nhiệt truyền tới từ phía hành lang chính, lẫn bên trong là tiếng thì thầm kể chuyện ai đó lại bị vợ cào mặt. Hôm nay đồng nghiệp nào ăn mặc đẹp, tan làm nhất định phải tới quán bar, chỉ cần tối nay tới đó uống rượu nói không chừng sẽ gặp được cô ấy…
Lục Tân, người mà tâm trạng dạo này vẫn luôn khá tốt, bất chợt cảm nhận được một loại cảm giác khá quen thuộc. Hắn khẽ thở dài một tiếng, chân cũng bước nhanh hơn.
Sau đó, khi hắn xuất hiện ở cửa cầu thang, tiếng cười huyên náo ở hành lang gần đó đột ngột ngừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230318/chuong-279.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.