Một nhân viên khác bước đến còng tay và xiềng chân kẻ đã bị Thằn Lằn bắt sống một lần nữa, hỏi Lục Tân và Thằn Lằn có để sót thứ gì trên xe không, rồi mới lái con quái thú bọc thép rời đi.
Hai người Lục Tân và Thằn Lằn lập tức cảm thấy như đã trút được mọi áp lực.
Khi ngồi trên xe jeep, họ liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng thở dài nhẹ nhõm.
“Đan Binh tiên sinh, Thằn Lằn tiên sinh, các ngươi muốn đi đâu?”
Người đang lái xe vẫn là người tài xế với cái đầu trọc và vẻ mặt thờ ơ đó.
Chỉ có điều, bây giờ họ có cảm giác giọng điệu của hắn dường như có vẻ tôn trọng hơn trước.
“Đại Dương Xanh…”
Thằn Lằn lập tức cao giọng hét lên:
“Chuyến đi này làm ta sợ chết khiếp, ta cần được thả lỏng…”
Lục Tân lập tức hơi ngạc nhiên liếc nhìn Thằn Lằn.
Thằn Lằn khẽ câm nín, cười rạng rỡ rồi xúi giục:
“Lục ca, ngươi không đi sao? Chuyến đi này áp lực lớn như vậy, nếu không được thư giãn, sau này nếu mất kiểm soát thì phải làm thế nào? Ngươi yên tâm đi, chuyến đi này may mà có ngươi quan tâm giúp đỡ ta, chi phí cho tối nay cứ để ta lo…”
Sắc mặt Lục Tân lập tức thay đổi, hắn thấy rất cảm động.
…
Bốn mươi phút sau, xe dừng lại trước một tòa nhà cũ.
Lục Tân xuống xe rồi nói với tài xế:
“Cảm ơn!”
Nghĩ đến tốc độ mà Thằn Lằn lao vào Đại Dương Xanh, trên mặt Lục Tân cũng nở một nụ cười.
Có thể nhìn ra, Thằn Lằn thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230313/chuong-274.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.