Lúc này, người đau đầu nhức óc không chỉ có Tần Nhiên, mà Lục Tân cũng đang phải chịu nỗi đau đớn và áp lực đè nặng.
Khi nhìn về phía nữ vương thần bí của trấn nhỏ kia, hắn lập tức cảm nhận được áp lực lớn tới mức không thể hình dung nổi. Loại áp lực này không thể nhìn thấy, cũng không chạm vào được, nhưng nó tồn tại một cách chân thực, khiến trước mắt hắn thỉnh thoảng lại xuất hiện rất nhiều ảo giác, giống như từng mẩu thuỷ tinh nhỏ vụn. Mỗi mẩu lại phản chiếu một cảnh tượng khác nhau, ngay cả hắn cũng suýt nữa thì rơi vào những ảo cảnh này.
Nhưng hắn vẫn luôn giữ vững lý trí, vì hắn linh cảm rằng, một khi rơi vào ảo giác đó thì không thể tỉnh lại được nữa.
Lúc này, trong lòng Lục Tân có cảm giác muốn rút khỏi sự giằng co này.
Đây không phải sợ, mà là bản năng sinh ra khi phải đối mặt với một sinh vật thần bí có sức mạnh to lớn.
Nhưng Lục Tân không thể lùi bước. Mẹ và em gái đều nhìn nữ vương thần bí một cách chăm chú, tuy hắn không thấy cha nhưng Lục Tân vẫn nghe được tiếng hít thở nặng nề của ông, cũng biết ông đang nhìn vị nữ vương kia.
Điều này làm cho hắn nhớ tới vài tình huống trong cuộc sống.
Khi đối mặt với một con chó dữ, nhất định phải nhìn chằm chằm vào mắt nó, nếu không thì nó có thể nhào lên bất cứ lúc nào.
Hắn hiểu rằng đây là một trận chiến, cho nên hắn phải đứng cạnh người thân, chiến đấu cùng họ.
Suy nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230306/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.