“Hả?”
Lục Tân cảm thấy kỳ lạ:
“Không phải ngươi vẫn sợ ông sao?”
Em gái không đáp, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Lục Tân, hồi lâu sau, con bé cười xoà.
“Thứ ta sợ đâu có phải ông ấy...”
“Không sợ ông ấy sao?”
Trái lại, Lục Tân không hiểu gì cả:
“Vậy ngươi sợ ai?”
Em gái không trả lời hắn. Khi ngẩng đầu nhìn lên, Lục Tân phát hiện em gái đã ngồi ngay ngắn, tay chỉ về phía xa xa.
“Anh trai, ngươi nhìn kìa!”
Nhìn theo hướng ngón tay em gái chỉ, Lục Tân ngẩng đầu lên, hắn bắt đầu cảm thấy đau đầu.
Như thể trí óc bị đảo loạn, trong đầu vang lên tiếng hò hét của rất nhiều người.
Hình ảnh trước mắt như thể một chiếc tivi cũ, thỉnh thoảng lại loé lên các sọc ngang sọc dọc.
Hắn định thần lại mới đứng vững được, cảnh tượng trước mắt dần trở nên rõ ràng hơn.
Hắn thấy xa xa là một khoảng ruộng bạt ngàn.
Đất đai được chia thành từng khoảnh một, ngay hàng thẳng lối như một khối rubic.
Ở trên cánh đồng là từng hàng từng hàng hoa màu, được trồng rất chỉnh tề.
Cả một khoảnh ruộng rộng lớn, đưa mắt không nhìn thấy bến bờ, nhưng lại được chia thành nhiều mảnh rất rạch ròi.
Trong gió lan toả mùi mạ thơm ngát, trong đó có cả hương vị ngọt ngào lạ thường.
“Tới nơi chưa nhỉ?”
Lục Tân thầm nghĩ trong lòng, tiếp tục bước về phía trước.
Chắc chắn nơi đây có người sống, trừ nông trường ở thành phố Thanh Cảng ra, Lục Tân chưa từng thấy ở đâu lại có một mảnh ruộng rộng lớn như vậy. Hơn nữa, đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230281/chuong-242.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.