Lướt đến trang thứ ba, đó là một tấm ảnh chụp một người.người đó mặc bộ đồ lao động liền quần màu màu xanh nhạt, thoạt nhìn giống như một công nhân của nhà máy hóa chất, tầm khoảng hai mươi mấy tuổi, trên mặt lộ ra nụ cười vui vẻ, ánh mắt ngây ngốc nhìn máy ảnh.
Dưới tấm ảnh có một dòng ghi chú: Cư dân của trấn nhỏ Khai Tâm.
Lướt xuống tiếp là mấy trang bút ký viết tay, hình như ghi chép lại một số truyền thuyết về trấn nhỏ Khai Tâm. Thời điểm cụ thể khi trấn nhỏ xuất hiện không thể điều tra ra được, còn thời gian mọi người phát hiện ra điều kỳ lạ sớm nhất là vào khoảng mười năm trước.
Trấn nhỏ bị cô lập, ít giao tiếp với người bên ngoài. Nhưng đôi khi sẽ có cư dân trong trấn nhỏ ra ngoài, dùng lương thực trao đổi một ít muối ăn, vải dệt, cuốc và các vật dụng khác với người ngoài trấn.
Cư dân của trấn nhỏ Khai Tâm luôn treo trên mặt nụ cười tươi rói không hề thay đổi, nên nơi đây mới được gọi là "Trấn nhỏ Khai Tâm" !
Cuối cùng, có một đoạn văn được viết bằng mực đỏ:
Mỗi lần tiến hành nghiên cứu về trấn nhỏ Khai Tâm đều sẽ mang đến sự tổn thất không thể lường trước được.
Tất cả nhân viên nghiên cứu sau khi tiến vào trường năng lượng tinh thần của trấn nhỏ Khai Tâm đều không còn một ai sống sót.
Các thiết bị thăm dò điện tử như máy bay không người lái, chó máy sau khi tiến vào trường năng lượng tinh thần cũng không tránh khỏi kết cục lập tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230277/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.