“Hửm?”
Biểu cảm trên mặt Thằn Lằn hơi kỳ lạ. Tuy nhiên, hắn không tò mò truy hỏi, sau một lúc trầm ngâm, vẻ mặt của hắn trở nên rất thoải mái, hắn không tiếp tục xoáy sâu vào vấn đề này nữa mà chỉ cười ha ha:
“Điều này còn cần ngươi nói sao, thực ra ta cũng nghe nói từ lâu rồi. Hơn nữa, trước đây có một vị giáo sư của Viện nghiên cứu từng nói năng lực của ngươi không phải là hệ nhện, mà là toàn gia …”
“Nếu đã là toàn gia, vậy thì năng lực có hơi kỳ lạ một chút cũng rất bình thường, phải không…”
“Với lại…”
Hắn vừa nói vừa lén nhìn Lục Tân:
“Nếu thật sự có nhiều người nhà như vậy, sao có thể biểu hiện bình thường thế chứ?”
Lục Tân gật đầu tán thành:
“Cảm ơn vì ngươi đã hiểu ta. Thật ra, ta cũng biết, đôi khi những người khác không hiểu ta, họ cảm thấy ta không được bình thường, thậm chí còn hơi sợ ta…”
“Không đâu, ta chắc chắn không phải loại người như vậy.”
Thằn Lằn nghiêm túc nói:
“Ta cảm thấy ngươi rất bình thường, nhiều nhất cũng chỉ là ngươi có mấy người nhà không được bình thường cho lắm mà thôi…”
Trên hàng ghế phía sau, mẹ Lục Tân từ sau chiếc hộp trang điểm tinh xảo ngước mắt lên liếc nhìn Thằn Lằn.
Em gái Lục Tân cũng đã tỉnh dậy, con bé nheo mắt nhìn Thằn Lằn qua gương chiếu hậu.
“…”
Lục Tân suy nghĩ giây lát, ngắt lời hắn:
“... Sau này, chúng ta đừng đề cập gì đến chủ đề này nữa!”
“Ừm... Được, được…”
Thằn Lằn phản ứng lại, cơ thể trở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230273/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.