Sau khi nghe xong những lời này, Thằn Lằn chỉ có thể nở nụ cười gượng:
"Quá khách khí rồi, con người Xà Gia đúng là không tệ…”
Vừa cười, hắn vừa nhìn về phía Lục Tân.
"Có."
Lúc này, hình như Lục Tân cũng đã có chút thiện cảm với Xà Gia, hắn gật đầu:
"Cho ta mượn cái nhà để xe này một lát."
Vừa dứt lời, hắn lập tức quay đầu nhìn người đàn ông mặc vest đỏ, nói tiếp:
"Ta có chút chuyện muốn hỏi hắn."
"Cứ việc dùng…”
Xà Gia đáp ứng ngay, còn hỏi thêm:
"Có cần ta giúp ngươi lấy cưa điện qua đây không? Đinh cũng khá được đó... Nước hạt tiêu còn rất nhiều... roi gai cũng có nữa đó…”
Nghe thấy lời đề nghị đầy thân thiện của Xà Gia, Lục Tân vội vàng lắc đầu, cười đáp:
"Không cần, không cần phiền phức như vậy... Ngươi có thể miễn tiền phạt cho chúng ta là chúng ta đã biết ơn lắm rồi…”
"?"
Xà Gia hơi ngẩn ra, bà đúng là không quá hiểu ý của câu nói này là gì.
…
Thấy chuyện bên này đã xong, dưới con mắt chăm chú của mọi người, Lục Tân xoay lưng đi vào căn nhà để xe phía sau. Sau đó dưới ánh nhìn bức bách của hắn, tên đàn ông mặc vest đỏ không tiếp tục phản kháng nữa mà thành thật theo chân hắn tiến vào.
"Có nói gì cũng vô dụng thôi…”
Tên dị biến giả hệ con rối kia nở nụ cười bất đắc dĩ: "Ta có thể khiến bản thân không còn cảm nhận được bất kỳ sự đau đớn nào, nên tra tấn thể xác không có tác dụng gì với ta. Với lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230270/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.