Mẹ Lục Tân vẫn đứng cách đó không xa, như thể đang xem con trai mình tham gia đại hội thể thao.
Khi bắt gặp ánh mắt của Lục Tân, bà ấy khẽ mỉm cười, thì thầm:
“Vẫn chưa kết thúc đâu..."
Lục Tân khẽ nhíu mày, cẩn thận ngẫm nghĩ:
“Còn gì nữa?”
Mẹ khác với em gái, bà sẽ không cho Lục Tân mượn năng lực của mình, mà bà cũng không cần cho hắn mượn.
Khi gặp sự cố, bà ấy sẽ chủ động giúp đỡ hắn.
Giống như lúc đó trên đường Cửu Giang ở thành phố vệ tinh số hai, bà đã chắn đạn cho hắn.
Giống như khi bà ấy bảo vệ Lục Tân dưới cái bóng của cha hắn.
Thậm chí còn bao gồm vừa rồi trong trận chiến, bà ấy đã tỉ mỉ nhắc nhở hắn một số chi tiết cần chú ý.
Bà ấy là một người rất cẩn thận tỉ mỉ, vì vậy luôn có thể quan sát một vài chi tiết rất nhỏ.
Những lời nhắc nhở của bà ấy luôn rất hữu ích và quan trọng.
Tuy nhiên, vì năng lực của bà ấy khá bí ẩn nên Lục Tân cần phải tự quan sát.
Nhưng dù thế nào đi nữa, bây giờ bà ấy nói là vẫn chưa kết thúc, chắc chắn là có chỗ nào đó mà Lục Tân vẫn chưa cân nhắc tới.
Chỉ là, dị biến giả hệ con rối này thật sự không còn sức phản kháng nữa. Với khoảng cách như vậy, Lục Tân thật sự có thể giết chết hắn bất cứ lúc nào, vậy thì vấn đề khác rốt cuộc là vấn đề gì? Khi hắn đang nghĩ như vậy, bỗng có âm thanh ồn ào từ xa truyền đến.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230263/chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.