“Nói cũng phải…”
Thằn Lằn bắt đầu có phản ứng, hắn bật cười ha ha rồi cất khẩu súng lục đi.
Hắn kéo một chiếc ghế dựa qua rồi ngồi xuống, liếc nhìn cô gái đeo tai thỏ dáng người mảnh mai bên phải, mỉm cười hỏi:
“Ngươi bao lớn rồi?”
Sau đó hắn lại liếc nhìn cô gái đeo tai thỏ dáng người hơi tròn trịa bên trái rồi cười một cách xấu xa:
“Ngươi không nhỏ nha…”
“Rầm rập…”
Bên ngoài có tiếng bước chân dồn dập, một nhóm người cầm súng xông vào căn phòng.
“Ha ha, đừng kích động, đừng kích động, ta không muốn giết các ngươi đâu…”
Thằn Lằn vội vàng giơ tay lên, để họ nhìn thấy khẩu súng và con dao găm trên tay hắn rồi bật cười với vẻ vô cùng thân thiện.
…
Sau khi lao ra ngoài cửa sổ, Lục Tân lập tức đưa mắt quan sát xung quanh.
Trong nháy mắt, Lục Tân nhìn thấy nghiêng về phía tây bên ngoài cửa sổ, người đàn ông mặc vest đỏ đang nhanh chóng rẽ qua một ngã tư. Lục Tân lập tức ngẩng đầu nhìn sang bên cạnh, lúc này hắn thấy mẹ đang đeo một cái túi xách nhỏ, đứng bên cạnh một cái sân nhỏ mỉm cười dịu dàng. Chỉ có điều, ánh mắt của bà ấy không nhìn về phía ngã tư đó, mà nhìn về phía một con hẻm khác.
Lục Tân gật đầu, nắm lấy tay em gái, thân hình như không còn chịu tác động của trọng lực, hắn dùng cả tay lẫn chân trèo lên vách tường của con hẻm, nhanh chóng tiến về phía trước, đi qua con hẻm nhỏ hẹp này, hắn liền trông thấy một cái nhà kho đang
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230260/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.