Tâm trạng Thằn Lằn hạ xuống đáy cốc, ánh mắt lại lướt qua đống nội tạng đỏ tươi trên đất, thở dài một hơi. Hắn lẩm bẩm:
"Sao ngươi đoán ra điều này nhanh vậy?"
Lục Tân rất tự nhiên trả lời:
"Có viết hết trong xấp tư liệu mà phía trên đưa cho chúng ta mà…”
Thằn Lằn: “…”
Những tư liệu kia hắn cũng đọc sơ qua một lần, nhưng gặp tình huống đột phát như vậy, hắn không thể liên tưởng tình cảnh trước mắt với thông tin trong đó với nhau được. Tất nhiên, nguyên nhân cũng có thể là do hắn phải bận rộn lái xe. Còn Lục Tân chỉ ngồi yên trên ghế phó lại, nghiên cứu những tư liệu kia miết, còn đọc rất chăm chú nữa.
Áp lực trên người thoáng nhẹ bớt, hắn khe khẽ thở dài, do dự nói:
"Vậy bây giờ chúng ta…”
"Đều là người của mình…”
Lục Tân yên lặng vài giây:
"Mang họ trở lại đi!"
"Cái gì?"
Nhất thời Thằn Lằn cảm thấy hơi mông lung, ánh mắt nhìn về phía Lục Tân cũng trở nên quái lạ:
"Chôn ngay tại chỗ... không tốt sao?"
Vừa mới nói xong câu đó, hắn cũng chợt nhận ra điều gì. Đưa mắt nhìn về phía sâu trong đám cỏ dại xung quanh, ánh mắt u ám của mỗi một con thú hoang khiến hắn phải thở dài một hết cách.
Ở một nơi có nhiều dã thú như thế, dù đào hố chôn xuống, cuối cùng vẫn sẽ bị moi lên lại thôi. Còn muốn đốt cháy thì phải dùng đến xăng, ở cái nơi hoang vu tăm tối này, đó là một thứ đồ cực kỳ xa xỉ.
Vì thế, hắn đành ngơ ngẩn nhìn Lục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230249/chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.