“Cần chứ sao lại không…”
Giọng nói của Thằn Lằn có vẻ yếu ớt:
“Ngươi lên giúp họ xách hành lý các thứ…”
“Họ đã lên xe rồi.”
Lục Tân quay đầu, mỉm cười nhìn Thằn Lằn rồi nói:
“Có thể đi được rồi…”
Thằn Lằn liếc nhìn ghế sau trống không trong gương chiếu hậu, nuốt nước bọt rồi im lặng khởi động xe.
Sau khi xe từ từ lái vào đường chính, hắn cứ im lặng liếc nhìn gương chiếu hậu, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được nữa.
Sau một hồi suy nghĩ xoắn xuýt, hắn đột nhiên cố gắng nặn ra một nụ cười, tiếp theo hắn đã làm một điều mà ngay cả Lục Tân cũng không ngờ tới…
“Xin chào chú, dì và em gái, ta tên là Thằn Lằn, ta là đồng nghiệp tốt, cũng là bạn tốt của Đan Binh…”
Hắn vậy mà đã bắt đầu trò chuyện:
“Ta rất vui được làm quen với các ngươi…”
“…Chắc hẳn các ngươi cũng rất vui khi làm quen với ta, phải không?”
“Ha ha ha, không cần khách sáo đâu…”
“Hửm?”
Lục Tân đang ngồi ở ghế phó lái lật xem tài liệu, đọt nhiên quay đầu liếc nhìn Thằn Lằn.
Sắc mặt hắn đã trở nên hơi kỳ lạ.
Có rất nhiều người đã bị người nhà của Lục Tân làm cho sợ hãi, nhưng rõ ràng người không thể nhìn thấy, nhưng lại cố gắng thử trò chuyện với người nhà của hắn như vậy, Thằn Lằn thực sự là người đầu tiên.
Trong lòng Lục Tân bất lực thở dài, hắn ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy chiếc cầu treo bằng thép phía trước đang từ từ hạ xuống.
Gió bên ngoài thành phố hiu hiu thổi vào, có vẻ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230243/chuong-204.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.