"Tài xế?"
Nghe Lục Tân nói vậy, Trần Tinh dường như có hơi ngạc nhiên:
"Ta cho rằng người ngươi không cần nhất…chính là tài xế."
Lục Tân biết vì sao cô lại nghĩ như vậy. Những dị biến giả hệ nhện hẳn sẽ cực kỳ thành thạo với chuyện lái xe. Cho dù những tài xế thông thường có kinh nghiệm phong phú cỡ nào thì thao tác cũng không sánh bằng dị biến giả hệ nhện lúc tiện tay thi triển năng lực, đây là vấn đề về thiên phú.
Hắn không giải thích rõ ràng, chỉ gật đầu trả lời:
"Vẫn phải cần chứ."
Sau đó hắn vừa hồi tưởng, vừa thong thả giảng giải:
"Ta hy vọng có thể có một chiếc xe có hiệu suất cao, dễ lái; kế đó là phần thức ăn và nước uống đủ trong mười ngày; một người tài xế có kinh nghiệm, tốt nhất không phải những tài xế bình thường, trong trường hợp khẩn cấp, hắn phải có năng lực tự bảo vệ mình…nếu đó là người quen với ta thì càng tốt, trên đường cũng có thể trò chuyện với nhau…”
Lần này phản ứng của Trần Tinh khá là nhanh nhạy, cô hỏi:
"Ngươi có phải đang nói đến Thằn Lằn không?"
Thằn Lằn đang nằm bò bên cửa sổ chuyên tâm ngắm gái đẹp bỗng ngẩn người ra, lỗ tai khẽ giật giật.
Lục Tân quay mặt qua nhìn Thằn Lằn, gật đầu:
"Ừ."
Thằn Lằn tức khắc quay đầu lại nhìn Lục Tân, trong mắt hiện lên vẻ kích động.
Trần Tinh cũng trầm mặc một hồi, bỗng, cô hỏi:
"Có phải bây giờ hắn đang ở ngay bên cạnh không?"
Lục Tân nói: "Ừ."
Trong giọng nói của Trần Tinh dường như xen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230240/chuong-201.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.