“Lớn lên rồi ta muốn làm nhà khoa học, phát minh ra một con gà có mười cái chân, mọi người có thể ăn đùi gà mỗi ngày...”
“Về sau ta muốn chế tạo ra phi thuyền, bay lên trời làm nổ tung mặt trăng...”
“Sau này ta muốn cưới cô giáo Tiểu Lộc...”
(Phía sau có lời phê: Cô giáo không đồng ý!)
Nhìn một lát, khoé miệng Trần Tinh không nén được nụ cười:
“Trẻ con ở đây đều có lí tưởng như vậy sao?”
“Thật ngại quá, để cho ngươi phải đợi lâu rồi.”
Cô giáo Tiểu Lộc đẩy cửa, trượt xe vào một cách chậm rãi, nói với vẻ áy náy:
“Ngươi muốn uống trà không?”
“Không cần phiền vậy đâu.”
Trần Tinh buông quyển vở xuống, dựa lưng vào bàn làm việc, cười nói:
“Ta tới tìm ngươi tâm sự vài câu thôi.”
Cô giáo Tiểu Lộc đóng cửa lại, gật đầu một cái, sắc mặt có phần nghiêm trọng:
“Không biết ngươi muốn hỏi chuyện gì?”
“Là chuyện liên quan tới Lục Tân.”
Trần Tinh thản nhiên nói:
“Năm đó có lẽ các ngươi cùng lớn lên trong một cô nhi viện đúng không?”
Cô giáo Tiểu Lộc gật đầu, nói:
“Đúng, hắn rời đi vào năm chừng mười ba tuổi, nhưng bình thường hắn hay quay lại giúp đỡ ta.”
Cô ấy ngẫm nghĩ một lát rồi cười, nói:
“Tên này đúng là ngốc nghếch, cứ đưa hết tiền lương cho ta. Đôi khi ta thấy đến mùa đông hắn cũng không nỡ mặc quần áo dày, nhưng lại đưa hết tiền lương để ta mua quần áo, mua than cho đám trẻ... Nhưng nói thật, nếu không có hắn, thì có lẽ cô nhi viện này đã không chống đỡ nổi từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230231/chuong-192.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.