Hắn để ý thấy rằng Thằn Lằn khẽ cau mày một chút, sau đó lại cười nói: "Ta ủng hộ ngươi."
Lục Tân cũng thả lỏng ra, cười đáp lại hắn: "Cám ơn."
Kỳ thật hắn đã nhận ra bây giờ Thằn Lằn rất cảnh giác với hắn! Vì thế trên đường tới đây hắn mới không ngừng nói, hơn nữa liên tục kể chuyện cười, cố gắng khuất động bầu không khí. Hắn biết lý do tại sao Thằn Lằn lại như vậy. Thời điểm giải quyết con quái vật mặt người kia, bản thân đã truyền cho em gái một phần sức mạnh, nhờ vậy mà thực lực của em gái phát huy hơn hẳn ngày thường, phải nói là vô cùng khủng khiếp. Nhất là khi cô bé lại có thể ô nhiễm ngược lại con quái vật tinh thần kia. Đối với chuyện này, ngay cả Lục Tân cũng khá là giật mình.
Vì thế, hắn tin chắc rằng bây giờ còn có nhiều người kinh ngạc hơn hắn nhiều. Vì khi ấy đang trong quá trình thi hành nhiệm vụ nên họ mới nhanh chóng đồng ý điều kiện của hắn, tức tốc rút khỏi hiện trường, hơn nữa không quay đầu nhìn trộm. Nhưng điều này không đồng nghĩa với việc họ không để tâm đến. Bây giờ, nhất định họ cũng rất muốn biết rốt cuộc hắn đã tiêu diệt con quái vật tinh thần kia thế nào. Chẳng qua, vì một số nguyên nhân, có lẽ là lo lắng cho cảm xúc của hắn nên tới bây giờ mà họ vẫn chưa gấp gáp đề cập đến chuyện này.
Hiện mọi chuyện càng bình thường, càng chứng tỏ có rất nhiều người đang vô cùng căng thẳng. Nói không chừng, bây giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230222/chuong-183.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.