“Không đúng...”
Trên đỉnh toà nhà cao tầng bên ngoài thành phố vệ tinh, người đàn ông mặc vest đỏ đột nhiên mở mắt, hàng lông mày nhíu chặt lại.
Cậu bé có cái đầu lớn đứng bên cạnh chợt cảm thấy căng thẳng:
“Sao vậy?”
Gương mặt của người đàn ông mặc vest đỏ hơi tái nhợt, mang theo một sự nghi ngờ không thể giải thích được.
Hắn ta giơ tay trái của mình lên, nhẹ nhàng ngoắc ngoắc ngón tay út, lại ngoắc ngoắc ngón tay trỏ, sau đó năm ngón tay cuộn tròn lại với nhau. Hắn ta dùng sức nắm chặt bàn tay, biểu cảm trên mặt lộ rõ vẻ khó hiểu, như mù tịt không biết gì.
Qua một lúc hắn ta mới nhẹ nhàng mở miệng nói: “Con rối ta để lại chỗ kia giờ cũng không liên lạc được nữa rồi.... Như kiểu mối liên hệ giữa ta và bọn nó đã bị cắt đứt hoàn toàn vậy...”
Cậu bé có cái đầu lớn hơi sửng sốt, trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc.
Tần Nhiên bình tĩnh:
“Con nào?”
Giọng nói của người đàn ông mặc vest đỏ hơi khàn, hắn ta trầm mặc một lúc mới nói: “Tất cả.”
Tần Nhiên không nói gì nữa, sau đó như nghĩ tới chuyện gì, hắn ta bèn nhìn về hướng thành phố Thanh Cảng. Vạch kim trên bảng đồng hồ trên tay hắn ta có dao động cực lớn, vẽ ra từng góc nhọn.
Cậu bé có cái đầu lớn đứng bên cạnh nghiêng đầu đánh giá người đàn ông mặc vest đỏ, kinh ngạc hỏi: “Ngươi nói câu này hơi kỳ lạ đấy, sao con rối có thể tự dưng biến mất được? Có khi nào do khoảng cách quá xa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230214/chuong-175.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.