“Trường lực uốn cong tinh thần…”
Thằn Lằn khẽ nói một mình với sắc mặt nghiêm trọng, hoàn toàn không thấy nét cười đùa tí tửng thường ngày.
Là một dị biến giả, hắn có thể cảm nhận rõ ràng một sức mạnh tinh thần khổng lồ phía bức tường phía nam đang lan rộng.
Điều này khiến hắn lên tiếng với vẻ lo sợ và căng thẳng: “Tuy quái vật tinh thần đó có vẻ không có năng lực ô nhiễm ghê gớm gì, chỉ là những mảnh tinh thần được ghép lại, nhưng sau khi cường độ tinh thần của nó đạt đến một mức độ nhất định, trở nên vô cùng đáng sợ, chỉ cần tinh thần của nó được phóng thích ra ngoài, sẽ hình thành nên sức mạnh tư tưởng, những nơi chứa đầy sức mạnh tư tưởng chính là trường lực uốn cong phá hủy mọi thứ!”
Hắn nói những điều này không phải để giải thích, mà vì hắn căng thẳng.
Khi căng thẳng, hắn không thể không nói chuyện.
Nhưng Thiết Thúy và Hàn Băng đều không có tâm trạng nói hắn, cũng bắt đầu căng thẳng theo:
“Trường lực uốn cong tinh thần là năng lực có phạm vi ảnh hưởng kinh khủng nhất. Người bình thường sẽ lập tức phát điên hoặc trở nên ngu đần khị bị trường lực uốn cong tinh thần bao phủ. Khi dị biến giả bị bị trường lực uốn cong tinh thần bao phủ, nếu cường độ tinh thần hai bên chênh lệch quá nhiều, dị biến giả sẽ bị đối phương ảnh hưởng, dẫn đến mất kiểm soát...”
“Tốt nhất là hắn đừng để bị mất kiểm soát...”
Thằn Lằn thấp giọng nói: “Ta không muốn lại phải đi giải quyết đồng đội
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230211/chuong-172.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.