Em gái tức giận nói: “Vậy ngươi phải bù đắp cho ta đấy!”
Lục Tân nhíu mày, nói: “Ta sẽ cho ngươi hết tất cả socola ta giấu...”
Em gái nhìn hắn bằng vẻ hoài nghi:
“Chắc chắn ngươi vẫn giấu đi một ít.”
Lục Tân lắc đầu, nói bằng giọng thành khẩn: “Không đâu, chắc chắn sẽ cho ngươi
cả.”
“Chỉ kẹo thôi thì không đủ!”
Em gái tin hắn, nhưng cũng không cam lòng, ngẫm nghĩ một chút rồi ánh mắt nó
hiện lên vẻ đắc ý: “Ta còn muốn một món đồ chơi nữa.”
Nó vừa nói vừa khoa tay múa chân: “Một món đồ chơi cực lớn, biết khóc, biết
kêu, và phải.... còn sống.”
Lục Tân suy nghĩ một hồi, cảm thấy lúc này không thể lừa gạt em gái được nữa,
mới gật đầu nói: “Ta sẽ cân nhắc.”
“Thật sao?”
Em gái nghiêng đầu nhìn hắn chăm chú.
“Thật mà!”
Lục Tân nghiêm túc nói: “Nhưng ngươi nên quan sát nghiêm túc vào đấy, thấy
không ổn thì phải lập tức qua đây. Nếu không thì không còn ai mua đồ chơi cho
ngươi nữa đâu.”
Em gái được Lục Tân vây quanh lòng vòng một hồi mới hài lòng gật đầu.
Sau đó, con bé bước từng bước thận trọng, lặng lẽ bò về nơi xa, nhanh chóng
biến mất giữa rừng người đang khóc lóc.
Lục Tân thở khẽ ra, lại hoà vào dòng người.
Hắn cố gắng thả lỏng cơ thể, lẳng lặng cảm nhận mọi thứ xung quanh.
Lúc này, hắn có thể nghe được tiếng gió đêm thổi qua, tiếng kêu khóc từ nội
thành truyền tới, tiếng đài phát thanh cảnh báo mọi người, tiếng xào xạc của
những ngọn cỏ cao ngang eo đang nhẹ nhàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230199/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.