Lục Tân không nói nhảm với cậu ta làm gì, bê một chậu hoa ở bên cạnh lên rồi
đập thẳng vào gáy cậu ta.
“Choang...”
Chậu hoa bị đập vỡ tan, người cũng ngất rồi, không thể náo loạn được nữa.
“Cô ta có tin ngươi thật lòng hay không, cô ta có muốn ở bên ngươi hay không
là hai chuyện hoàn toàn khác nhau...”
Lục Tân nhìn thoáng qua bức ảnh trong tay cậu ta, thở dài một hơi, nhìn về
phía em gái mình.
Vừa nhìn sang, ánh mắt đã nhìn đăm đăm về phía đó, không thể rời đi.
Hắn nhìn thấy em gái đã trói hai vợ chồng trung niên lại rồi.... dùng người đàn
ông để trói người phụ nữ, cũng dùng người phụ nữ để trói lại người đàn ông.
Hai người già kia sắp vặn vẹo thành hai cái sủi cảo rồi.... con bé làm bằng
cách nào vậy? “Đừng lộn xộn!”
Lục Tân nhỏ giọng nói.
Em gái làm mặt xấu trêu hắn, rất không tình nguyện mà gỡ hai người họ ra.
Sau khi gỡ ra rồi, hai người trung tuổi này dường như không có hề hấn gì, tay
chân vẫn hoàn chỉnh, linh hoạt như thường.
Lục Tân càng tò mò hơn, rốt cục em gái đã làm thế nào?
“Ngươi đang nói chuyện với ai vậy?”
Giọng nói của Hàn Băng trong kênh đã có phần căng thẳng.
“Một chàng trai muốn nhảy lầu!”
Lục Tân giải thích một câu rồi khẽ thở phào nhẹ nhõm, hắn ngẩng đầu lên nhìn,
chợt sững sờ ngay tại chỗ.
Tận đáy lòng hắn có một luồng khí lạnh quét qua.
Từ nóc toà nhà nơi hắn đang đứng nhìn về đằng xa, có thể nhìn thấy nhiều mái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230188/chuong-149.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.