Nhưng đột nhiên, họ ngừng những động tác điên cuồng lại.
Vì bỗng có rất nhiều người cùng đồng loạt dừng những động tác nóng bỏng nên
tạo thành một khung cảnh khá quỷ dị.
Loại cảm xúc cuồng nhiệt đó đột nhiên tan biến khỏi người họ, thay vào đó là
một sự bình tĩnh đến lạ lùng. Họ tách nhau ra một chút, nghiêm túc nhìn nhau
sau đó mỉm cười. Tiếp theo, dường như họ nhìn được trong mắt đối phương có
điều gì đó, nắm lấy tay nhau xoay người rời đi. Động tác của họ rất nhẹ nhàng
mà vui vẻ, gương mặt mang biểu cảm vô cùng hạnh phúc và kiên định.
Có đôi đi vào trung tâm thương mại một lần nữa, có đôi lại đi vào toà nhà cao
tầng bên cạnh, nhìn họ giống như đang bước vào cung điện của hôn nhân vậy.
“Bị làm sao vậy?”
Trong tay Lục Tân cầm một cán cờ, nhưng đối mặt với sự biến hoá này hắn nhất
thời không biết nên xử lý ra sao. Có nên đánh nữa không đây? “Đan Binh, báo cáo lại những gì ngươi thấy được ở hiện trường đi.”
Giọng nói của Hàn Băng vang lên trong kênh liên lạc. Cô có thể quan sát được
một số hình ảnh qua camera nhưng qua những động tác nhanh như chớp của Lục
Tân, ống kính không ngừng chớp giật làm cô không thể thấy rõ được hiện trường.
Lục Tân phản ứng lại, nhanh chóng báo cáo đúng sự thật: “Họ đột nhiên trở nên
không còn điên cuồng như trước nữa, bình tĩnh trở lại rồi... nhưng ta lại cảm
giác họ quá mức bình tĩnh. Ta thấy họ đi tới những địa điểm khác
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230186/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.