Khi nói câu này, hắn đã đi tới trước mặt xác chết, nhìn về phía bông hồng đó,
dường như hắn có thể cảm nhận được sức truyền nhiễm từ bông hồng đó. Cảm giác
khi nhìn thấy nó giống như nhìn thấy người mình yêu thích nhất. Không biết cảm
xúc này xuất hiện một cách không thể giải thích được hay đã ẩn sâu trong đáy
lòng người ta, khi ẩn giấu, nó nhỏ xíu đến mức gần như có thể bỏ qua, nhưng
lại đang lớn lên.
Nó càng lúc càng lớn hơn, gần như có một sự điên cuồng làm lu mờ mọi lý trí.
Hình bóng của hết cô gái này đến cô gái khác đang vụt qua trái tim Lục Tân một
cách không thể kiểm soát...
Hắn vô thức muốn bất chấp tất cả để đi tìm họ, chiếm hữu họ.
“Thật kỳ quái, rõ ràng ta không thích nhiều người như vậy...”
Lục Tân không bị ảnh hưởng bởi loại cảm xúc đang điên cuồng sinh sôi này, hắn
chỉ quan sát những thay đổi cảm xúc của chính mình như một người ngoài cuộc.
Hắn thậm chí không hề bước chậm lại, tiến thẳng đến trước bông hồng này, vươn
tay nắm lấy nó.
Khi bẻ bông hồng này xuống, Lục Tân cảm nhận được dường như bông hồng này phát
ra một tiếng hét, như đang vùng vẫy.
Nhưng sức vùng vẫy của nó quá yếu, nên dễ dàng bị bẻ xuống.
Em gái Lục Tân rất phấn khích, con bé muốn tóm lấy cánh tay của hắn nhưng hắn
không cho nó mà chỉ lắc đầu.
“Bông hồng này quá bất thường, đừng ăn nó, được không?”
Hắn dùng tay nhón lấy micro của tai nghe rồi nói với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230184/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.