Nhìn dòng suối máu đang phun trào, em gái khẽ liếm môi một cái. Sau đó cô bé
giang hai cánh tay nho nhỏ của mình ra, nhẹ nhàng ôm lấy cái chân bị thương
của Lục Tân. Tư thế của cô bé giống hệt như lúc cô bé ôm gấu con, hơn nữa còn
đong đưa nhè nhẹ: “Anh trai đừng khóc, vết thương sẽ không còn đau nữa…”
Tại thời khắc cô bé chạm vào Lục Tân, Lục Tân lập tức cảm nhận được cơ thể như
đang được thứ gì đó lạnh lẽo bao lấy, miệng vết thương chỗ đùi quả nhiên không
còn đau nữa, thậm chí còn cảm thấy từ miệng vết thương truyền tới cảm giác hơi
hơi sảng khoái khiến người ta thấy cực kỳ phấn khởi. Điều này đã đánh thức đầu
óc Lục Tân, cơ thể hắn hơi vặn vẹo một chút, bằng một góc độ không thể nào
tưởng tượng nổi, hắn thuận lợi đẩy cái thùng xe bị đánh nát ra, linh hoạt bò
ra ngoài.
Khi hắn đứng dậy được, vết thương trên đùi đã co rút lại, ngăn không cho máu
tiếp tục chảy ra ngoài, hệt như đã được băng bó kỹ càng. Thậm chí cái cảm giác
đau đớn khó nhịn kia cũng bị cắt đứt, không kích thích thần kinh của Lục Tân
tiếp nữa.
"Lục Tân, ngươi có thấy nguồn ô nhiễm số hiệu 042 không…”
Lúc này, Trần Tinh cũng đã bò được ra khỏi xe, thời gian không chênh hắn bao
nhiêu. Cô vừa nhìn về phía Lục Tân, vừa nhỏ giọng gọi.
Lục Tân quay đầu thì thấy bộ dạng lúc này của cô cũng có hơi chật vật. Đầu tóc
ngay ngắn, chỉnh tề đã trở nên hỗn độn,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/theo-hong-nguyet-bat-dau/5230174/chuong-135.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.